


“Mình có cảm giác như vừa sống thêm mười kiếp người”, Hồ Đông Quan chia sẻ khi nhìn lại hành trình một năm vừa qua. Anh dí dỏm ví von như vậy bởi chỉ trong khoảng thời gian ngắn, anh lần lượt xuất hiện tại Tân Binh Toàn Năng 2025, phát hành những dự án âm nhạc mang màu sắc đối lập và tiếp tục bước vào Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai 2026.
Quãng thời gian ấy mang đến nhiều cơ hội hơn, nhiều khán giả hơn và cũng nhiều kỳ vọng hơn. Thế nhưng khi nhìn lại, thứ anh nhắc đến nhiều hơn không phải những cột mốc đã đi qua mà là sự biến chuyển bên trong anh.
Trong SR Digital Cover tháng Bảy, chúng tôi gặp một Hồ Đông Quan đang dạo bước giữa những sắc thái khác nhau của chính mình. Mỗi trải nghiệm nghệ thuật mới của anh giống như một lần xoay nhẹ chiếc kính vạn hoa. Những mảnh ghép quen thuộc vẫn ở đó nhưng cách chúng kết nối với nhau lại tạo nên những hình ảnh khác biệt.


Nhắc đến Hồ Đông Quan, nhiều khán giả vẫn quen gọi anh là một “soft boy”. Khi tiếp xúc với anh, chúng tôi cũng có ấn tượng tương tự bởi từ ngoại hình, cách trò chuyện đến nguồn năng lượng anh mang lại đều tạo cảm giác nhẹ nhàng và gần gũi. Quan hiểu vì sao mình được nhìn nhận như vậy nhưng anh cũng xem đó chỉ là một lát cắt trong con người mình. "Tôi có rất nhiều mặt khác, có những lúc rất thoải mái, đôi khi tinh nghịch hơn mọi người nghĩ”, anh chia sẻ.
Điều đó hiện lên rõ nhất trong cách anh lựa chọn kể những câu chuyện âm nhạc mang sắc độ khác nhau. Ra mắt cách nhau chỉ một tháng nhưng ca khúc Ngày Đẹp Trời Mà Em Không Tới mang sắc thái lãng mạn, trẻ trung, gần gũi, trong khi Rắc Rối lại cho thấy một Hồ Đông Quan táo bạo hơn, chủ động hơn và sẵn sàng thử nghiệm những phổ màu mới.
Nhìn rộng hơn, tinh thần đó đã manh nha từ rất sớm trong quỹ đạo nghệ thuật của Quan. Trước khi được biết đến rộng rãi qua Tân Binh Toàn Năng 2025, anh đã đi qua nhiều không gian khác nhau của nghệ thuật, từ nhảy, âm nhạc đến diễn xuất. Có lẽ, sâu bên trong Hồ Đông Quan, sự tò mò trước những điều mình chưa từng trải nghiệm lớn hơn việc phải cố định mình vào một hình dạng duy nhất.
Sau Tân Binh Toàn Năng 2025, anh tiếp tục xuất hiện tại Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai 2026. Với anh, việc bước vào một sân chơi mới đồng nghĩa với một lần chấp nhận quay lại điểm xuất phát trong một hệ quy chiếu khác. Thế nhưng, chính những lần dịch chuyển như vậy khiến anh liên tục nhìn thấy thêm những phiên bản khác của chính mình.



Nhìn vào hành trình của Hồ Đông Quan, người ta dễ thấy những lần chuyển hướng. Từ một sinh viên kinh tế sang nghệ thuật, từ nhảy múa đến âm nhạc rồi diễn xuất, từ những dự án cá nhân đến các sân chơi lớn. Nhưng điều thú vị là Quan không xem đó là những bước rẽ tách biệt. Mỗi lựa chọn đều xuất phát từ cùng một mong muốn được sống với điều mình thực sự yêu thích.
Trước khi theo đuổi nghệ thuật, anh từng học chuyên ngành kinh tế và có thời gian thực tập tại ngân hàng, đi trên con đường mà nhiều người cho là ổn định và an toàn. Nhưng càng bước tiếp, Quan càng nhận ra bản thân không thuộc về nơi đó.


Rẽ sang nghệ thuật không phải một lựa chọn dễ dàng. Quan kể rằng những năm đầu tiên, điều quan trọng nhất với anh là chứng minh cho gia đình thấy mình có thể sống được cùng lựa chọn ấy bằng kết quả thực tế và sự kiên trì mỗi ngày. Từng dự án, từng cơ hội và từng bước tiến nhỏ trở thành câu trả lời rõ ràng nhất. “Hai năm gần đây, tôi cảm nhận rõ rằng niềm tự hào đã nhiều hơn nỗi lo. Mỗi lần gia đình gặp gỡ họ hàng hay bạn bè, ba mẹ đều rất thích nhắc về tôi”, anh tâm sự.
Đó cũng là lý do Quan hiếm khi nhìn lại những lựa chọn đã qua bằng tâm thế tiếc nuối. Với anh, mỗi quyết định đều là kết quả của việc lắng nghe bản thân ở một thời điểm nhất định. Quan có thể thay đổi sân khấu, thay đổi cách thể hiện hay bước vào những hành trình mới. Nhưng điều dẫn đường cho những lựa chọn ấy vẫn là cùng một niềm tin mà anh đã xác tín từ những ngày đầu.


Khi xuất hiện nhiều hơn, đứng trên nhiều sân khấu hơn và đối diện với nhiều ánh nhìn hơn từ công chúng, việc phải luôn chỉn chu, đúng mực và không được sai sót dần trở thành một tiêu chuẩn vô hình mà anh tự đặt ra cho chính mình. Nhưng càng trải qua nhiều sân khấu, anh càng nhận ra việc theo đuổi một hình mẫu lý tưởng là hành trình không có điểm kết thúc.


Càng trải qua nhiều vai trò và thử thách khác nhau, Quan càng trân trọng sự chân thật như một giá trị cốt lõi trong hành trình làm nghề. “Tôi không muốn xây dựng một lớp vỏ chỉn chu tuyệt đối, bởi tôi tin rằng khán giả luôn nhìn thấy con người thật phía sau”, anh nói.
Những sân khấu mới, những vai trò mới và cả những kỳ vọng mới khiến Quan nhìn lại nhiều hơn về điều mình thực sự muốn theo đuổi trên hành trình làm nghề. Nhưng nếu phải chọn một điều quan trọng nhất mình học được trong quãng thời gian ấy, có lẽ đó là việc nhận ra mỗi trải nghiệm đều giúp mình khám phá thêm một khía cạnh mới của bản thân.


Comments
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bạn phải đăng nhập để bình luận.