Margaret Qualley đưa đôi giày “chỉ có gót giày” gây tranh luận của CHANEL từ sàn diễn Cruise 2027 lên thảm đỏ, tiếp tục “lăng xê” xu hướng barefoot trong thời trang đương đại.
Từ sàn diễn Cruise 2027 tại Biarritz đến thảm đỏ ở London, đôi sandal “có như không” của CHANEL cuối cùng cũng tìm được người mang ngoài đời thực. Margaret Qualley xuất hiện với thiết kế chỉ giữ lại phần gót và dây buộc quanh mắt cá, để lộ gần như toàn bộ bàn chân. Dù được xem là lựa chọn kỳ quặc, táo bạo nhưng diện mạo trên lần nữa khơi lại xu hướng barefoot (hay shoes-without-shoes) vốn không còn xa lạ của thời trang.

CHANEL’s “Cap-Heel Sandal”
Cụ thể, mẫu giày mà nữ diễn viên Margaret Qualley mang gọi là Cap-Heel. Đây có lẽ là một trong những ví dụ rõ ràng nhất về kiểu “giày không hẳn là giày” từng xuất hiện vài năm trở lại đây. Nhiều khả năng phiên bản thương mại của item này sẽ được gắn thêm đế, bởi thật khó hình dung việc mang nguyên mẫu trên sàn diễn ra ngoài đường phố.
Dù trông có phần kỳ quặc và dường như được sinh ra để “viral” trên mạng xã hội, Cap-Heel vẫn có những liên hệ khá rõ với di sản sáng tạo của nhà mốt Pháp. Dễ nhận thấy nhất là cách thiết kế này tiếp tục sử dụng mô típ giày hai tông màu đặc trưng. Chỉ khác ở chỗ, màu sắc thứ hai lần này không nằm trên đôi giày mà chính là màu da của người mang.
Những đôi “giày không hẳn là giày” của quá khứ
Thiết kế Cap-Heel của CHANEL thực ra không phải ý tưởng hoàn toàn mới. Trước Matthieu Blazy, nhiều nhà thiết kế đã từng thử nghiệm với những đôi giày được lược bỏ gần như toàn bộ cấu trúc quen thuộc. Một trong những dấu mốc sớm nhất có thể kể đến là Invisible Sandal của Salvatore Ferragamo, ra đời năm 1947. Lấy cảm hứng từ người đánh cá trên sông Arno, Ferragamo thay phần quai giày bằng sợi nylon trong suốt, nối chân trần với phần gót khiến bàn chân trông như đang lơ lửng trên không.
Gần nửa thế kỷ sau, Martin Margiela tiếp tục đẩy ý tưởng này đi xa hơn. Trong bộ sưu tập Xuân Hè 1996, nhà thiết kế giới thiệu Le Topless Tabi, và lần này, đôi giày chỉ còn phần đế cùng gót, được giữ trên chân bằng…băng dính. Với ý tưởng này, người mang có thể thay đổi cách buộc và tạo kiểu cho đôi giày mỗi lần sử dụng, đem đến những phiên bản hoàn toàn khác nhau tuỳ theo ý thích chủ nhân.
Cũng vào cuối những năm 1990, Alexander McQueen đưa ý tưởng về đôi giày “biến mất” lên sàn diễn La Poupée Xuân Hè 1997. Xuất phát từ hình tượng búp bê của nghệ sĩ Hans Bellmer, show diễn xây dựng một thế giới đầy mong manh và bất an thông qua những chuyển động có phần “hỗn loạn”, bất quy tắc của dàn mẫu. Những đôi platform trong suốt càng làm rõ nét cảm giác ấy khi bàn chân được nhìn thấy trọn vẹn qua lớp đế, còn đôi giày thì tan vào khung cảnh, tạo nên ảo giác như đang lướt trên mặt nước.
Những thử nghiệm trên cũng góp phần mở đường cho một kiểu giày khác mang tên Cinderella Slippers làm bằng lucite trong suốt, từng được Marilyn Monroe yêu thích vào thập niên 1950. Thiết kế gồm phần đế trong suốt liền khối, với những dải ruy băng luồn qua các lỗ nhỏ rồi buộc quanh bàn chân.
Sang thập niên 1990, những đôi giày trong suốt đặc biệt gắn với hình ảnh các vũ công thoát y và múa cột.
Xu hướng shoes-without-shoes trên sàn diễn hiện đại
Trong nhiều năm, các nhà thiết kế đã thử tạo ra hiệu ứng chân trần bằng những cách khác nhau. PVC từng là lựa chọn quen thuộc, từ Pump Plexi của Gianvito Rossi đến loạt mẫu giày trong suốt mà Karl Lagerfeld thực hiện cho CHANEL năm 2017, hay các thiết kế của Loewe sau này.
Các thử nghiệm về sau bắt đầu đi xa hơn nữa. Thay vì làm giày “tàng hình”, một số nhà thiết kế tìm cách cắt bỏ chính những bộ phận được xem là bắt buộc trên một đôi giày. Với Barefoot Zero ra mắt trong bộ sưu tập Balenciaga Thu 2025, Demna chỉ giữ lại phần đế nhỏ ôm lấy ngón chân cái, còn bàn chân thì gần như hoàn toàn để trần. Sang Xuân Hè 2026, Coperni biến đôi Grip Sock vốn dùng trong bộ môn Pilates thành thiết kế lai giữa tất và sandal, giúp người dùng dù đi tập thể thao vẫn trông “trendy” nhất có thể.

Những thiết kế như vậy thực chất có sức hút khá đặc biệt trên sàn diễn. Khi giày không còn chiếm nhiều không gian thị giác, bàn chân sẽ trở thành tâm điểm giúp tỷ lệ cơ thể trông dài hơn, phần thân dưới của trang phục liền mạch hơn và mỗi bước đi cũng thêm phần nhẹ nhàng. Với các nhà thiết kế, đây là một cách đơn giản để thay đổi tỷ lệ cơ thể mà không cần thêm quá nhiều chi tiết vào trang phục.
Có lẽ đó cũng là lý do những đôi giày “có như không” cứ quay trở lại. Chúng tạo ra hiệu ứng đánh lừa thị giác, buộc người xem phải nhìn thêm vài lần mới nhận ra mình đang nhìn một đôi giày. Trong thời trang, đôi khi cảm giác “hình như có gì đó không đúng” ấy lại khiến thiết kế được nhớ lâu.
Comments
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bạn phải đăng nhập để bình luận.