Adrian Appiolaza viết một bức thư tình gửi Argentina bằng ngôn ngữ Moschino cho mùa thu đông 2026. Nó rực rỡ, ngổ ngáo và đầy nhân vật. Nhưng những tháng ngày về sau, Appiolaza sẽ phải đối thoại ra sao với một di sản lúc nào cũng đậm đặc cá tính.
Trong lịch sử của những nhà mốt di sản, khoảnh khắc đáng xem nhất luôn là lúc giám đốc sáng tạo thôi cư xử như người quản gia và bắt đầu sống như chủ nhà. Với Moschino mùa Thu Đông 2026, Adrian Appiolaza đã chọn mở toang cánh cửa ấy, để gió từ Buenos Aires thổi thẳng vào sàn diễn Milan.

Appiolaza không giấu tham vọng kể một câu chuyện. Anh dựng lên cả một xã hội Argentina thu nhỏ với hình tượng quý bà tư sản, nữ tài xế xe buýt với máy bấm vé cổ điển, cổ động viên bóng đá, gaucho, vũ công tango. Sàn runway biến thành đại lộ nơi thời trang dành để người mẫu nhập vai.
Đó là quyết định thông minh. Moschino vốn sống nhờ kịch tính. Từ thời Franco Moschino, thương hiệu này đã nuôi dưỡng một thứ hài hước biết cắn trả, một kiểu châm biếm sẵn sàng đùa giỡn với chính hệ thống xa xỉ mà nó thuộc về. Appiolaza hiểu rõ điều đó. Anh không cố gắng Ý hóa Argentina. Anh đưa Argentina vào Moschino như sân khấu đã sẵn đèn.
Điểm đáng khen nhất của bộ sưu tập nằm ở sự tự tin văn hóa. Moschino thường bị đóng khung thành một biểu tượng Ý, gần như đồng nghĩa với pasta và polenta. Nhưng lịch sử thương hiệu chưa bao giờ thuần nhất như vậy. Franco Moschino từng tiếp cận thiết kế như “mã nguồn mở”, vay mượn, biến tấu và trộn lẫn những ảnh hưởng bất ngờ. Appiolaza đã bám vào tinh thần đó để biện minh cho cuộc viễn du của mình.
Anh thậm chí còn tạo ra cầu nối thú vị giữa Olive Oyl, nhân vật hoạt hình mà Franco yêu thích và Mafalda của họa sĩ Quino, cô bé Argentina yêu hòa bình và ghét súp. Liên tưởng này nghe có vẻ nhỏ, nhưng lại tiết lộ cách Appiolaza đọc di sản. Thay vì thực hiện sao chép biểu tượng cũ, anh chọn đi tìm những tương đồng về thái độ.
Mùa Thu Đông 2026 Moschino chọn “gây chú ý” ở kỹ thuật may đo. Áo blazer có vai dựng chắc, đường cắt sắc, eo được siết nhẹ để tạo tỷ lệ thon gọn. Chất liệu wool nén dày giữ phom ổn định qua từng bước di chuyển.
Đọc thêm: Triều đại sáng tạo rực rỡ 10 năm của Jeremy Scott tại Moschino chính thức khép lại!
Có vẻ khá dễ nhận thấy outerwear năm nay là khu vực được Appiolaza đầu tư mạnh. Áo khoác da thuộc dày, bề mặt được xử lý bán bóng, phần vai và cổ áo cắt gọn để giữ độ gãy hình học. Trench coat có chiều dài qua gối, thân áo suông, dây đai buộc cao hơn vị trí thông thường nhằm kéo dài phần thân dưới. Các chi tiết kim loại được tiết chế, tập trung vào cấu trúc thay vì trang trí.
Ở nhóm knitwear, sợi len dệt dày, có độ nặng đủ để giữ dáng. Cardigan và sweater được xử lý cổ tròn, tay áo hơi phồng ở bắp tay rồi thu lại ở cổ tay, tạo khối mềm nhưng kiểm soát. Kỹ thuật intarsia được dùng cho họa tiết đồ họa, đảm bảo bề mặt phẳng và rõ nét.
Những lựa chọn này cho thấy Appiolaza ưu tiên độ hoàn thiện của sản phẩm. Moschino từng được nhớ đến nhờ sự châm biếm thị giác; mùa này, chất lượng cấu trúc mới là nền móng giữ bộ sưu tập đứng vững.
Những tham chiếu văn hóa khác xuất hiện qua bảng màu với đỏ rượu vang, xanh đậm, nâu chocolate, vàng ánh kim. Dải màu giàu sắc độ được phân bổ theo nhóm look thay vì trộn lẫn ngẫu hứng. Sự phân nhóm ấy giúp người xem nhận ra các “chương” trong bộ sưu tập, dù mạch chuyển chưa hoàn toàn mượt.
Phụ kiện tiếp tục thực hiện chức năng gây chú ý như các mùa trước. Túi da tạo hình bao tải churros được làm từ leather dập vân, phần miệng túi rút dây và khâu nổi để mô phỏng chất liệu vải thô. Một số mẫu clutch mang hình khối tròn như heo đất, bề mặt trơn, khóa kéo giấu kín phía sau. Kỹ thuật xử lý da cho thấy sự đầu tư thủ công và ứng dụng, vượt xa mức độ của món đồ gây cười đơn thuần.
Về mặt hình ảnh, bộ sưu tập có nhiều khoảnh khắc giàu năng lượng. Những chiếc váy in họa tiết uốn lượn mang tinh thần đường phố Buenos Aires lại trông kỳ lạ thay rất “Moschino”. Tính trang trí được đẩy lên cao độ, nhưng vẫn giữ được sự duyên dáng thay vì rơi vào ồn ào. Các chi tiết phụ kiện dạng novelty, truyền thống của nhà mốt, tiếp tục được khai thác với độ chính xác thị giác đáng nể.
Tuy nhiên, sự phong phú này cũng chính là điểm khiến bộ sưu tập thiếu sự kết nối.
Khi mọi nhân vật đều có cơ hội xuất hiện, chẳng ai thực sự ở lại đủ lâu để định hình trục thẩm mỹ. Những quý bà tư sản bước ngang qua gaucho, rồi nhường chỗ cho cổ động viên bóng đá. Tango, xe buýt, Evita, ngân hàng. Các lớp hình ảnh xếp chồng lên nhau như album ảnh du lịch Argentina bị lật quá nhanh.
Bài toán của một collection không nằm ở việc có bao nhiêu ý tưởng, mà ở việc chúng có tạo thành nhịp điệu chung hay không. Ở đây, Moschino Fall Winter 2026 giống buổi biểu diễn nhiều tiết mục hơn là bản giao hưởng có chủ đề xuyên suốt.
Đọc thêm: Davide Renne viết tiếp di sản 40 năm độc đáo của nhà mốt nước Ý Moschino
Phần kết màn minh họa rõ nhất sự hai mặt ấy. Một người mẫu trong bộ suit như nhân viên ngân hàng, giày pump đính những tờ euro bằng vải, tay kẹp một chú heo đất bằng da. Sau những chiếc túi cần tây và spaghetti từng gây bão mạng xã hội, có thể đây là màn châm biếm mới nhất.
Thông điệp vẫn còn đó, rằng thời trang suy cho cùng vẫn xoay quanh tiền. Ở mức độ biểu tượng, đây là cú nháy mắt mang đúng chất Moschino. Nhưng ở bình diện của một bộ sưu tập, nó lại khiến tổng thể thêm một lớp nghĩa nữa mà chưa chắc đã cần thiết. Argentina là ký ức. Ngân hàng là hiện thực. Hai trục này va vào nhau mà chưa có sự hòa quyện.
Có thể lập luận rằng sự rời rạc ấy phản ánh chính Argentina, quê hương của Appiolaza vốn là một quốc gia với lịch sử chính trị và kinh tế đầy biến động. Nhưng nếu đó là dụng ý, sàn diễn chưa cung cấp đủ công cụ để người xem đọc ra. Thay vào đó, khán giả phải tự ghép nối.
So với những màn ra mắt gây sốc trong quá khứ của nhà mốt, mùa này tiết chế hơn. Không có cú lật bàn ngoạn mục. Không có trò đùa thị giác đủ mạnh để trở thành meme toàn cầu. Thay vào đó là sự chân thành hiếm thấy. Appiolaza không chế nhạo Argentina. Anh ôm lấy nó.
Sự chân thành ấy đáng trân trọng, nhất là trong bối cảnh nhiều thương hiệu đang chạy theo thuật toán về viral. Nhưng thời trang cao cấp vẫn đòi hỏi tính kỷ luật. Một bộ sưu tập phải có khả năng đứng vững ngay cả khi tước bỏ phần chú giải văn hóa.
Dẫu vậy, sẽ là thiếu công bằng nếu chỉ nhìn vào sự thiếu gắn kết. Bộ sưu tập này đánh dấu bước chuyển quan trọng khi Moschino được trao lại quyền tự do sáng tạo thay vì bị đóng khung trong những công thức hài hước cũ. Appiolaza nhắc nhở rằng di sản của Franco Moschino đúng ra nằm ở quyền được tự do pha trộn văn hóa và ý tưởng thay vì chỉ được gợi nhớ bằng những chiếc túi hình rau củ.
Và có lẽ chính ở đó, Moschino Fall Winter 2026 không phải là bộ sưu tập hoàn hảo. Nhưng trong thế giới thời trang vốn đầy những bản sao an toàn, một màn trình diễn dám mang cả quê hương lên sàn diễn nơi xứ người vẫn đáng để chú ý.
Thế nhưng, Argentina đã có khoảnh khắc của mình tại Milan. Giờ đây, hãy tạm gác lại những tiếng gọi tha thiết về di sản, về quê hương, vì điều mà Moschino cần nên là một bản đồ rõ ràng cho hành trình phía trước.
Comments
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bạn phải đăng nhập để bình luận.