Với “Devotion”, Chemena Kamali đưa Chloé trở về cội rễ. Từ bodice Hà Lan thế kỷ XIX đến tinh thần bohemian thập niên 1970, bộ sưu tập Thu Đông 2026 dệt nên một câu chuyện thời trang với những lớp lang lịch sử.
Trong làn sương mờ bảng lảng như ảo ảnh, tóc bay, váy kẻ ô xoay tròn theo từng bước chân, những “linh hồn thiếu nữ” của Chemena Kamali cho mùa Thu Đông của Chloé mang trong mình nhiều lớp hình ảnh, một phần là các nàng thơ trong Ladies of the Canyon của Joni Mitchell, một phần là Kate Bush, thêm chút Karl Lagerfeld và nếu phải thành thật, còn phảng phất cả Ralph Lauren khoảng năm 1978.
Thế nhưng, ý tưởng ban đầu của Kamali không hẳn xuất phát từ nỗi hoài niệm lãng mạn về thập niên 1970, dù đó vốn là lãnh địa quen thuộc của Chloé, ít nhất từ khi Phoebe Philo từng gợi nhắc đến những hippie nổi loạn của nhà mốt vào những năm 2000. Thay vào đó, nữ giám đốc sáng tạo thứ bảy trong lịch sử thương hiệu lại tìm về những cội rễ sâu xa hơn.
Năm 1952, khi Gaby Aghion thành lập Chloé tại Paris, bà đã làm điều khá khác thường trong thời trang Pháp thời hậu chiến. Thay vì xây dựng một maison haute couture khắt khe, Aghion chọn may những chiếc váy mềm mại bằng vải tốt, bán sẵn cho phụ nữ hiện đại.
Với mùa Thu Đông 2026, Chemena Kamali tìm lại nguồn mạch đó bằng con đường vòng qua lịch sử dân gian châu Âu. Những nghiên cứu của cô bắt đầu từ trang phục Hà Lan thế kỷ XIX. Trong các bức ảnh lưu trữ, phụ nữ vùng Zeeland mặc bodice (áo thân ôm phần thân trên của váy truyền thống) in hoa, đội mũ ren cao, phần vai phủ lớp áo nhỏ gọi là kraplap (một miếng vải cứng phủ vai trong trang phục dân gian Hà Lan). Mảnh vải này được hồ cứng, đặt lên vai như tấm khiên mềm để bảo vệ lớp bodice phía dưới.
Kamali giữ lại cấu trúc ấy khi xây dựng những chiếc blazer mở đầu show. Phần vai được tách thành một lớp yoke (miếng cắt rời ở phần vai hoặc lưng áo để tạo cấu trúc) riêng, dựng form nhẹ rồi đặt lên thân áo bằng đường ráp chìm. Khi người mẫu di chuyển, lớp vải phủ vai nhô lên khỏi bề mặt jacket như chiếc áo khoác thứ hai. Một chi tiết từ trang phục dân gian được chuyển hóa thành thao tác tailoring tinh vi. Cuộc đối thoại giữa lịch sử và hiện tại đã bắt đầu từ đó.
Đọc thêm: Nhà mốt Pháp Chloé vén màn sự hợp tác cùng nữ minh tinh Hollywood Angelina Jolie
Câu chuyện tiếp tục ở cách bộ sưu tập được dựng bằng nhiều lớp vải. Các chiếc váy mousseline (loại vải lụa mỏng, nhẹ và hơi trong) mang vẻ nhẹ như sương được tạo nên từ những vòng chiffon lụa cắt tròn. Mỗi lớp vải được xếp chồng theo cấu trúc hình chuông để tạo độ phồng tự nhiên. Lớp underskirt phía trong có thể tiêu tốn tới hai mươi lăm mét chiffon lụa, con số gợi nhiều về cách các atelier couture từng làm việc. Khi người mẫu bước đi, lớp váy lót nâng phần váy ngoài lên, khiến chiếc váy chuyển động như những đám mây nhỏ.
Phương pháp này thuộc về truyền thống flou của thời trang Paris, nơi hình khối được tạo bằng draping trực tiếp trên mannequin.
Vải được ghim, kéo và xếp cho đến khi đạt độ rủ mong muốn. Bản vẽ chỉ đóng vai trò gợi ý. Cấu trúc của trang phục hình thành trong quá trình làm việc với chất liệu. Những chiếc váy của Chloé mùa này mang rõ dấu vết của phương pháp đó, với những đường ráp ẩn dưới lớp chiffon, silhouette mềm như được điêu khắc từ vải.
Blouse tiếp tục giữ vị trí trung tâm trong tủ quần áo của Chloé. Từ thời Karl Lagerfeld trong thập niên 1970, blouse đã trở thành biểu tượng nữ tính của thương hiệu. Kamali phát triển món đồ này theo hướng lịch sử hơn. Cổ áo được dựng cao, tay phồng nhẹ, hàng khuy chạy dọc thân. Phom dáng gợi đến blouse thời Victoria. Phần vai đặt thấp để tạo độ rủ mềm, khiến chiếc áo mang vẻ dịu dàng thay vì cấu trúc cứng.
Một số blouse được thêu micro-floral nhỏ đến mức khó nhận ra trên ảnh runway. Những họa tiết này được thêu tay bằng chỉ mảnh. Khi nhìn gần, bề mặt vải hiện ra như mảnh vườn nhỏ. Kamali từng viết trong show notes rằng chính những sai lệch nhỏ của đồ thủ công khiến trang phục trở nên sống động, mỗi đường thêu lệch trục đôi khi lại giữ lại dấu vết của người làm ra nó.
Tư duy thủ công lan sang nhiều phần khác của bộ sưu tập. Những chiếc cardigan len được đan tay bằng sợi dày, sau đó gắn pom-pom và hoa len nhỏ. Các chi tiết này giữ nguyên độ lệch tự nhiên của đồ handmade. Pom-pom hơi méo, đường móc crochet có chỗ lỏng chỗ chặt. Trên váy quilted, lớp vải mỏng được chần nhẹ bằng đường chỉ nhỏ để tạo texture. Những họa tiết hoa li ti phủ lên bề mặt vải giống các tấm quilt gia đình từng được ghép từ nhiều mảnh vải cũ.
Một chiếc váy prairie (váy dài phong cách thảo nguyên, thường gắn với trang phục dân gian Mỹ) xuất hiện trên sàn diễn với họa tiết gingham. Kamali chọn bảng màu phai nhẹ với xanh rêu, nâu đất, beige nhạt. Các ô vuông được in với sắc độ hơi mờ, tạo cảm giác vải đã trải qua nhiều lần giặt. Khi chiếc váy xoay trong chuyển động, các ô màu hòa vào nhau như lớp sương trên cánh đồng. Gingham trở thành motif xuyên suốt bộ sưu tập, xuất hiện trên váy maxi, blouse và cả những chiếc đầm chiffon rộng.
Bảng màu của bộ sưu tập giữ tông trầm của mùa thu. Màu hạnh nhân, vàng cát, nâu cà phê và hồng đào phủ lên blouse, áo khoác và váy chiffon. Những màu sắc này gợi đến đất, gỗ và ánh nắng cuối ngày.
Chúng cũng gợi nhớ palette của Chloé trong thập niên 1970, giai đoạn mà Lagerfeld xây dựng hình ảnh bohemian nổi tiếng của thương hiệu.
Đọc thêm: Chemena Kamali - Tân Giám đốc sáng tạo của Chloé
Trong bảng cảm hứng của Kamali, nhiều hình ảnh văn hóa xuất hiện cạnh nhau. Âm nhạc của Joni Mitchell và hình ảnh sân khấu của Kate Bush gợi tinh thần tự do của thập niên 1960-1970.
Những cộng đồng nghệ sĩ ở Laurel Canyon từng sống trong các ngôi nhà gỗ trên đồi, viết nhạc, may vá, chia sẻ quần áo. Bầu không khí đó trở thành một phần của bộ sưu tập.
Kamali gọi cảm hứng này bằng một từ đơn giản: “folk”. Từ này gợi đến những thứ được truyền trong một cộng đồng. Một chiếc cardigan đan tay từ bà sang cháu. Một chiếc váy chần bông giữ lại mảnh vải của nhiều bộ quần áo cũ. Một họa tiết nhỏ chứa câu chuyện của nhiều thế hệ.
Cô đặt tên bộ sưu tập là “Devotion” (Sự tận hiến), một cái tên gợi lên bầu không khí mang tính ngoại giáo ẩn dưới bề mặt. Đồng thời, nó cũng phản ánh mong muốn của Kamali là tôn vinh dấu ấn của bàn tay con người, giá trị của thủ công truyền thống và cảm giác cộng đồng là lý do khiến cô bị cuốn hút bởi trang phục dân gian Hà Lan.

“Tôi thấy những cô gái trong trang phục của họ và chỉ trong một bộ đồ thôi đã có kẻ ô, hoa, thêu, đan tay, móc len”, Kamali nói. “Có điều gì đó vô cùng truyền cảm hứng trong sự phong phú ấy, trong tất cả những lớp lớp chồng lên nhau… Bạn có thể cảm nhận được khi một món đồ được tạo nên từ rất nhiều sự chăm chút, công sức và tình yêu”.
Quả thực, bộ sưu tập mang rõ chất “thủ công tại gia”. Đôi khi, bộ sưu tập có phần dày đặc chi tiết và show diễn trở nên lặp lại. Nhưng trước sự hào phóng ấy, ai lại nỡ phàn nàn?
Comments
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Bạn phải đăng nhập để bình luận.