Trong một mùa thời trang bị chi phối bởi cảm giác bất ổn và nhu cầu định vị lại giá trị lâu dài, Tory Burch mở màn bằng chiếc quần nhung gân của cha.
iệc chọn một món đồ như vậy làm điểm xuất phát phản ánh cách nhà thiết kế nhìn nhận quần áo không chỉ như địa vị hình ảnh của cá nhân mà còn như trải nghiệm sống. Trên sàn diễn, những chiếc quần nhung gân bản lớn được cắt với độ chùng nhẹ, xuất hiện nhiều lần, kết hợp cùng áo len cổ tròn và sơ mi cổ tròn, tay áo xắn lên ngang khuỷu tay.
Điểm khởi đầu như vậy có thể được xem là an toàn. Tory Burch dường như quay về với những gì quen thuộc nhất, đào sâu vào đó để xây dựng lại ngôn ngữ thiết kế của mình từ nền móng. Khi đặt trọng tâm vào trang phục đời thường, phần mở đầu bộ sưu tập như nhắc ta rằng giá trị của thời trang nằm ở khả năng đồng hành cùng nhịp sống hằng ngày
"Làm lạ" lên cái quen thuộc
Nếu phom dáng giữ sự quen thuộc và dễ mặc, thì chất liệu và chi tiết là nơi bộ sưu tập trở nên thú vị hơn. Những chiếc áo len đơn giản được thêu chỉ vàng. Áo khoác dáng kén sử dụng vải dệt hoa văn ánh kim.
Phụ kiện tiếp tục bổ sung chiều sâu cho trang phục bằng ghim bạc hình cá, dây chuyền mặt dây, túi đan kết hợp da lấy cảm hứng từ ký ức tuổi trẻ của nhà thiết kế, giày cao gót quai cổ chân đính trang trí, và đặc biệt là thắt lưng da đan xuất hiện nhiều lần trên sàn diễn.
Từ vườn hồng nhà trắng
Bên cạnh lớp ký ức riêng, bộ sưu tập còn mở thêm một “đường dây” khác, dẫn thẳng đến Bunny Mellon, người từng kiến tạo Vườn Hồng Nhà Trắng và có mối giao thoa trực tiếp với đời sống của Tory Burch.
Dấu vết của bà xuất hiện trước hết ở chi tiết dễ nhận diện: nút thắt trên chiếc túi chần bông được đặt theo tên Mellon. Nhưng đó chỉ là “mã nhận diện” bề mặt. Thứ đáng nói nằm ở cách phom dáng được kiểm soát, cách tiết chế được đẩy lên thành nguyên tắc và tinh thần kỷ luật len vào từng lựa chọn thiết kế.
“Tôi đã gọi cho cháu trai của bà Mellon, người sẽ có mặt tại buổi diễn và nói rằng tôi muốn tôn vinh bà của anh ấy, bởi bà là một trong những người phụ nữ phong cách nhất từng tồn tại, nhưng lại là người không nhận được sự ghi nhận xứng đáng”, cô chia sẻ.
Điều này còn thể hiện ở những chiếc váy sơ mi thắt nơ cổ với phom rộng vừa phải. Thay vì bó cơ thể hay nhấn mạnh tính trình diễn, chúng cho phép người mặc di chuyển và sinh hoạt thoải mái.
Những lớp thời gian đan xen trên sàn diễn
Sau các lớp ký ức và tham chiếu cá nhân, bộ sưu tập tiếp tục mở rộng bằng những dấu hiệu lịch sử khác nhau. Các thiết kế váy lụa xử lý bề mặt phai màu kết hợp thắt lưng hông gợi nhớ phong cách của những giai đoạn trước, trong khi váy hạ eo được xử lý lại theo hướng hiện đại tạo nên một điểm nhấn khác biệt trong tổng thể.
Chính độ vênh ấy làm bật lên một quan niệm về thời gian không đi theo đường thẳng. Quá khứ không lùi vào hậu cảnh; nó đứng cạnh hiện tại, đổi hình và tiếp tục lên tiếng. Khi bộ sưu tập trôi về những thiết kế cuối, các lớp dệt gân mảnh gần như trong suốt kéo tổng thể về trạng thái nhẹ hơn, áp sát cơ thể hơn, như thể sau khi đi qua nhiều tầng lịch sử, mọi thứ được chưng cất lại, bỏ bớt trọng lượng để trở về với bản chất.
Xuyên suốt hành trình ấy, câu hỏi về sự bền lâu không được phát biểu thành lời. Thay vào đó, nó ẩn trong cách cấu trúc được xây dựng từ ký ức cá nhân, trong tay nghề neo giữ chất liệu qua thời gian, trong những chi tiết đủ chuẩn xác để không trở nên thừa thãi và trong chính những bộ trang phục hàng ngày.
Comments
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!
Để lại bình luận