Tuần lễ Haute Couture Paris dần khép lại với cảm giác thời trang đang tìm lại nhu cầu được mơ mộng sau nhiều mùa bị kìm nén bởi sự tiết chế. Giữa bầu không khí ấy, Valentino mang tới một couture qua những ô cửa tí hon.
Chúng ta đã quá quen với Alessandro Michele phù hoa, dày đặc biểu tượng và mê đắm kịch tính tại Gucci. Giới mộ điệu có lẽ đã kì vọng về Valentino mới đầy tươi vui và giàu tính kịch nghệ sau khi rời xa biểu tượng Valentino Garavani. Nhưng Michele có cách tri ân riêng.

Tại Tennis Club de Paris, giữa những cuộn phim tròn màu trắng, khách mời ngồi quây quanh, theo dõi show diễn qua những lỗ hình vuông bé xíu. Giọng nói của Valentino Garavani vang lên, trích từ bộ phim tài liệu The Last Emperor của Matt Tyrnauer. Ông nhắc đến Hollywood cổ điển, đến những hình ảnh từng nuôi dưỡng trí tưởng tượng thẩm mỹ của mình.

Sau show, Alessandro Michele nói rằng thời trang luôn là câu chuyện của ánh nhìn. Việc lôi kéo, giữ lại và buộc người xem nhung nhớ vốn là sở trường của ông. Nếu lần này không được dùng chất “điên” quá nhiều vào BST, Michele cũng phải làm cho runway trở lên thú vị hơn. Trên bề mặt khối tròn phủ trắng, các ô cửa nhỏ lần lượt mở ra. Người mẫu xuất hiện trong vài giây rồi rút khỏi tầm mắt, để lại những mảnh hình ảnh rời rạc. Tà váy lướt qua trước khi phom dáng kịp hiện rõ.
Đọc thêm: Vĩnh biệt huyền thoại Valentino Garavani

Cách dàn dựng ấy gợi đến Kaiserpanorama, thiết bị thị giác ra đời tại Đức cuối thế kỷ 19, tiền thân của điện ảnh đại chúng. Một cấu trúc hình tròn, bên trong là chuỗi ảnh lập thể di chuyển tuần hoàn; người xem ngồi tách biệt, cúi vào khe nhỏ, mỗi lần chỉ thấy một khung hình. Không có màn hình trung tâm, không có điểm nhìn chung. Trải nghiệm luôn mang tính riêng lẻ, dù tất cả cùng nhìn về một hướng.
Walter Benjamin từng nhắc đến Kaiserpanorama như cơ chế của ký ức hiện đại: hình ảnh không được trình diễn để gây ấn tượng tức thời, mà được nhìn, lặp lại và ghi nhớ theo cách riêng của khán giả. Michele mượn lại logic ấy cho Valentino để mỗi khách mời chỉ giữ lại một mảnh "ký ức", có thể là một chi tiết, một cảm giác, một khoảnh khắc rồi mang về nhà nhiều phiên bản khác nhau trong cùng bộ sưu tập.

Alessandro Michele để Valentino sống lại thời Hollywood cổ điển trong phom váy hạ eo, những cổ áo Elizabeth đính kết lấp lánh, mũ đội đầu gợi dáng dấp sân khấu. Bảng màu xoay quanh đỏ Valentino kinh điển, đen sâu, trắng ngà và các sắc ánh kim trầm của các lớp phim cũ đã ngả màu.
Chiếc váy đỏ mở màn gợi đến mối quan hệ lâu dài giữa Valentino và hào quang thảm đỏ. Cấu trúc vai rõ, đuôi váy kéo dài, chi tiết lông vũ và phụ kiện đội đầu gợi lên thế giới của màn bạc. Ẩn dưới bề mặt ấy là cảm giác mong manh của vải sheer và satin, ấp ôm mỗi nhân vật đang đứng giữa ánh đèn và khoảng trống riêng tư phía sau sân khấu.
Thêu tay, xử lý bề mặt, corsetry mềm và draping được tiết chế, giữ cho chuyển động của vải và ánh sáng dẫn dắt cảm xúc. Chất liệu trong bộ sưu tập được lựa chọn dựa trên khả năng tạo hình và phản ứng trực tiếp với ánh sáng sân khấu.
Nhung xuất hiện với bề mặt dày, sợi ngắn, giữ phom tốt, thường được dùng cho váy hạ eo và áo choàng. Khi người mẫu đứng yên, nhung tạo thành những mảng màu đậm và liền khối. Khi di chuyển, bề mặt vải đổi sắc theo hướng ánh đèn,. Hiệu ứng này đặc biệt rõ ở các gam đỏ Valentino và đen, nơi độ sâu của màu được tạo ra bằng chính cấu trúc sợi vải.
Lụa satin và chiffon được sử dụng cho các thiết kế ôm sát thân người. Những chất liệu này phản ứng nhanh với chuyển động, để lộ đường cong cơ thể và nhịp bước của người mẫu. Ở khoảng cách gần, bề mặt lụa phản chiếu ánh sáng mềm, tạo độ bóng mờ thay vì ánh kim gắt.
Kỹ thuật đính kết thủ công được sử dụng với mật độ thấp và tập trung vào một số điểm cố định như cổ áo, phần ngực, viền tay hoặc dọc đường xẻ. Cườm, pha lê và chỉ ánh kim được thêu trực tiếp lên nền vải.
Các thiết kế vest và áo khoác sử dụng chất liệu dày như wool ép, faille và nhung cứng, dựng vai rõ, thân áo giữ đường thẳng. Găng tay opera dài, làm từ satin hoặc da mỏng, xuất hiện xuyên suốt. Đuôi váy được giữ độ dài vừa phải khiến chuyển động của người mẫu trở nên chậm và rõ ràng hơn trong không gian kín.
Đọc thêm: Cuốn hồi ký màu đỏ của Valentino Garavani
Khác với mọi runway đợi chờ quan khách lưu trữ hình ảnh qua điện thoại, Valentino lại đòi hỏi người xem phải phải chấp nhận sự thiếu trọn vẹn và phải tự hoàn thiện câu chuyện trong tâm trí.
Bộ sưu tập cũng hé lộ nhiều lát cắt thú vị về mối quan hệ giữa Michele và di sản Valentino. Ông từng thừa nhận rằng mình “không bao giờ là Valentino Garavani”, nhưng Michele biết rõ các biểu tượng mà Garavani đặt nền móng. Từ đỏ Valentino nổi tiếng đến những đường cắt tinh tế của couture Ý, ông đã “đạo diễn” những chất liệu ấy để xây dựng câu chuyện lớn hơn về cái nhìn và ký ức.

Điều giữ bộ sưu tập ở lại với khán giả nằm ở khả năng trình diễn và con mắt không ngừng tìm kiếm vẻ đẹp cùng kịch tính của ông. Sẽ có người thấy show là “đau đầu” và “khó xem”, có người cảm thấy thiết kế thiếu sự thống nhất, thậm chí gọi trải nghiệm là “Halloween catalogue” của couture, nhưng cũng phải thừa nhận rằng đây là một trong những cách biểu đạt thú vị nhất của Valentino trong nhiều năm qua.