Với BST Haute Couture SS26 mang tên “Valor: The Desire to Create, and the Courage to Carry On”, Robert Wun kể câu chuyện trực diện về việc làm sáng tạo.
Diễn ra tại Lido cabaret, trong không gian vốn gắn liền với sự xa hoa và giải trí, Robert Wun anh biến sàn diễn này thành bối cảnh của cơn giông, với những màn hình lớn liên tục phát hình ảnh mây đen và sấm sét.
Sinh ra và lớn lên tại Hong Kong, nơi bão nhiệt đới là một phần của đời sống thường nhật, Robert Wun xem giông bão như trạng thái quen thuộc hơn là sự kiện bất thường. Với anh, cơn bão là khoảnh khắc để ở yên trong nhà, quan sát và suy nghĩ như dạng “nền âm thanh” cho sáng tạo.
Valor được triển khai như câu chuyện ba hồi, phản ánh những trạng thái cảm xúc quen thuộc của người làm sáng tạo: khi ý tưởng còn thuần khiết, khi phải đối diện với thực tế khắc nghiệt của thế giới xa xỉ và khi điều quan trọng nhất không còn là kết quả, mà là khả năng tiếp tục đi tiếp.
Hồi I - Library: Giấc mơ ở trạng thái nguyên bản
“Library” mở ra như điểm khởi đầu của toàn bộ bộ sưu tập. Không gian đen trắng, trật tự và yên tĩnh, gợi đến thời điểm khi sáng tạo còn ít bị chi phối giữa thời hạn, chi phí hay kỳ vọng thị trường. Việc Robert Wun quay lại những cuốn sổ phác thảo thời còn học thời trang để tìm lại cách suy nghĩ tự do, nơi ý tưởng được hình thành vì nhu cầu sáng tạo, chứ chưa phải để chứng minh giá trị hay hiệu quả thương mại.
Các phom dáng được tiết chế, gần như kỷ luật: thân áo ôm sát cơ thể, vai bolero tròn lớn tạo cấu trúc rõ ràng, chân váy dài xòe. Màu sắc bị giới hạn, bề mặt không phô trương, thay vào đó là sự chính xác của hình khối và tỷ lệ.
Thiết kế gây chú ý nhất trong hồi này là chiếc váy tròn khổng lồ được phủ kín hạt thủy tinh siêu nhỏ, với trọng lượng lên tới khoảng hơn 40kg. Người mẫu mang chiếc váy với vẻ bình thản, như thể trọng lượng ấy là điều hiển nhiên phải chấp nhận. Ngay từ hồi đầu, Robert Wun đã đặt ra một tiền đề rõ ràng: couture không phải vùng đất của sự dễ dãi, mà là nơi thử thách cả thể chất lẫn tinh thần của người sáng tạo.
Hồi II - Luxury: Đối mặt với thực tế
Nếu “Library” là nơi giấc mơ được ấp ủ, thì “Luxury” là khoảnh khắc giấc mơ va thẳng vào thực tế. Wun đặt ra câu hỏi: ai quyết định giá trị của một món đồ và vì sao nó có thể đắt hơn cả một căn hộ?
Trên sàn diễn, khái niệm xa xỉ được thể hiện như thứ quyền lực mang tính áp đặt. Những thân áo đúc khuôn cứng cáp gợi đến bệ trưng bày trang sức cao cấp. Kim cương và pha lê xuất hiện dày đặc, nhưng gương mặt người mẫu lại bị che kín bởi mặt nạ, xóa bỏ mọi dấu hiệu cá nhân. Xa xỉ đi cùng sự vô danh và khoảng cách.
Cơ thể bị đẩy ra khỏi trạng thái tự nhiên. Corset ngực nhọn, những thân áo cứng được tạo hình như áo giáp, cổ áo lớn che kín khuôn mặt, vai sắc cạnh và những chân váy đuôi cá kéo dài với nhiều lớp tà nặng nề.
Bề mặt trang phục siêu thực: có thiết kế trông như kim loại đang nóng chảy, có thiết kế gợi đến tượng in 3D. Sự “phi thực” này khiến nhiều thiết kế của Wun còn dễ bị nhầm với sản phẩm của công nghệ AI, nhưng thực chất đây lại là kết quả của kỹ thuật thủ công được đẩy đến giới hạn.
Phụ kiện xuất hiện đẩy sự căng thẳng đến cùng cực: vòng tay cuff mọc thêm bàn tay, thanh kiếm xuyên qua ngực. Trong hồi này, haute couture vừa hấp dẫn vừa gây áp lực, vừa đẹp vừa đáng sợ, phản ánh đúng trạng thái mâu thuẫn của sáng tạo khi bước vào thế giới xa xỉ.
Hồi III - Valor: Dũng khí để tiếp tục
Sang hồi cuối, bộ sưu tập chuyển sang một giọng điệu rõ ràng và trực diện hơn. “Valor” là lời thừa nhận về thực tế của việc làm sáng tạo. Với Robert Wun, người làm nghề hôm nay luôn ở trong trạng thái chiến đấu: vừa đối diện áp lực bên ngoài, vừa phải vượt qua những hoài nghi của chính mình.
Trong bối cảnh đó, haute couture trở thành không gian hiếm hoi nơi nhà thiết kế có thể làm việc theo đúng nhịp suy nghĩ của mình, quên đi bất an đời thực.
Tôi cảm thấy mọi người làm sáng tạo ngày nay đều là những chiến binh. Họ luôn phải chiến đấu, cả bên trong lẫn bên ngoài. Tôi hy vọng khán giả có thể hiểu vì sao chúng ta cần couture, nơi mà nhà thiết kế thực sự có thể là chính mình.
Hình ảnh anh hùng ca xuất hiện trực diện: một bộ áo giáp bạc sáng loáng xuất hiện cùng thanh kiếm thật, được mang qua sân khấu với sự bình thản lạnh lùng. Tiếp đó là bodysuit in hình cơ thể người theo kiểu giải phẫu, làm lộ rõ cấu trúc cơ bắp, biến thân thể thành vừa công cụ lao động, vừa nơi gánh chịu áp lực. Trên nền những tia sấm sét liên tục lóe sáng, cảm giác “chiến đấu” không còn mang tính ẩn dụ, mà hiện ra rất cụ thể và nặng nề.
Màn kết khép lại bằng hình ảnh một người mẫu trùm voan, khoác chiếc váy khổng lồ phủ kín sequin mang gam màu của giông bão. Cô bước chậm qua sân khấu rồi biến mất vào bóng tối. Một điều gì đó vừa đi qua, vừa hoàn thành vai trò của nó.
Trong một thế giới liên tục hoài nghi vai trò của couture, anh cho rằng nó tồn tại vì phản chiếu con người mà chúng ta muốn trở thành. Couture là giấc mơ, là khả năng được mơ và là sự bướng bỉnh để tiếp tục mơ dù bão tố chưa dứt.